Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Thông báo lần 2 của Ban tổ chức Sao Mai 2013 tại CHLB Đức


 

Ban tổ chức (BTC) cuộc thi Liên hoan tiếng hát truyền hình Sao Mai 2013 tại CHLB Đức xin thông báo về thời gian tổ chức thi vòng loại:

- Ngày 06.07.2013 tại  Thủ đô Berlin:  dành cho thí sinh tại các bang: Niedersachsen, Berlin, Brandenburg, Schleswig-Holstein, Mecklenburg-Vorpommern, Thüringen, Sachsen, Sachsen-Anhalt, Bremen, Hamburg và các nước lân cận.

- Ngày 13.07.2013 tại TP München:  dành cho thí sinh tại các bang: Nordrhein-Westfalen, Bayern, Rheinland-Pfalz, Hessen, Saarland, Baden-Württemberg.

Hồ sơ dự thi vòng loại bao gồm:

1. Đơn đăng ký dự thi Tiếng hát Truyền hình Sao Mai 2013 khu vực Châu Âu.

2. Giấy xác nhận nhân thân

- Đối với thí sinh đang sinh sống, học tập và làm việc tại  CHLB Đức: 01 bản fotocopy  hộ chiếu và xác nhận địa chỉ nơi cư trú.

- Đối  với thí sinh từ các nước khác ở khu vực Châu Âu gửi đăng ký dự thi tại CHLB Đức: 01 bản fotocopy hộ chiếu và Giấy giới thiệu của Cơ quan đại diện Việt Nam tại nước nơi thí sinh cư trú.

3.     Đĩa DVD hoặc DVC thu âm 2-3 bài hát mà thí sinh hát tốt nhất.

4.     Ảnh chụp đời thường hoặc biểu diễn + 2 ảnh 4 x 6.

5.     Danh mục tên 3 bài hát dự thi.

6.     Đăng ký dòng nhạc dự thi trong 3 dòng nhạc BTC đã quy định.

7.     Thí sinh sử dụng nhạc đêm bằng đĩa của mình hoặc đề nghị BTC giúp đệm nhạc.

Đề nghị gửi hồ sơ dự thi trước ngày 22.06.2013 (theo đường bưu điện) đến địa chỉ:  
Asia Sky Tours GmbH
Karl- Marx- Allee 120
10243 Berlin, Deutschland

Đổng thời gửi 01 bản Scan bộ hồ sơ theo địa chỉ Email:  cd.saomai2013@yahoo.de

Những thí sinh xuất sắc nhất của vòng loại tổ chức tại các nước CHLB Đức, CH Séc, Ba Lan… sẽ được lựa chọn về thi bán kết và chung kết tại Thủ đô Berlin vào các ngày 19.7 và 20.07.2013.

Ban Tổ chức sẽ chọn tối đa 9 thí sinh xuất sắc nhất trong đêm chung kết tại Berlin cho 3 dòng nhạc về tham gia Chung kết Sao Mai 2013 tại Việt Nam. Đây là vinh dự đồng thời cũng là cơ hội cho các tài năng trẻ sống tại châu Âu bắt đầu tham gia vào các hoạt động nghệ thuật chuyên nghiệp.

Ban tổ chức mong sớm nhận được nhiều đơn dự thi của các thí sinh.

Địa chỉ liên hệ để giải đáp về cuộc thi:

saomai2013@asia-sky-tours.com  hoặc  cd.saomai2013@yahoo.de

 

BTC VÒNG SƠ KHẢO SAO MAI 2013 TẠI CHLB ĐỨC


Chi tiết xem thêm tại: http://sividuc.org/news/Van-nghe-The-thao/Thong-bao-lan-2-cua-Ban-to-chuc-Sao-Mai-2013-tai-CHLB-Duc-15555.html

Sơn La - ngày trở lại

Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn lấp ló trên đỉnh núi, xe khách chở tôi và Hồ Anh Vũ đã tới tỉnh Sơn La. Cô Dương Lệ Nga lên sớm vài ngày để tiền trạm, nhập đoàn từ ngã tư Hát Lót. Đến ngã ba Mai Sơn, mỗi người một balo trên vai, chúng tôi khệ nệ bê từng thùng sách xuống đường để chờ xe ra đón. Người đón chúng tôi là chú Hải, em trai của thầy Thành hiệu trưởng trường phổ thông dân tộc bán trú Phiêng Pằn. Chú đã dậy từ rất sớm để kịp đi từ trung tâm thành phố ra đón và đưa chúng tôi tới điểm hẹn gặp. Đó là điểm cách chỗ đoàn xuống xe khách chừng 30km, và là điểm cuối cùng mà xe ô tô có thể đi vào trường. Nhập đoàn cùng chúng tôi từ điểm hẹn đó là chị Huyền Lương, cô tổng phụ trách trường THCS An Bài, Thái Bình. Các thầy giáo của trường Phiêng Pằn đã chờ chúng tôi ở đó, từ đây chúng tôi sẽ được chở bằng xe máy để vào trường.
 

Ngôi nhà của người Thái yên bình trong nắng sớm. Ngôi nhà nằm sát cạnh điểm hẹn gặp để vào trường

Đoạn đường đồi khoảng 12km, ngoằn nghèo và đầy sỏi đá. Có những đoạn, nước của những đợt mưa lũ đã xẻ dọc đôi con đường. Có những đoạn chỉ đi được trên sống lưng trâu và trơn trượt. Ngồi sau xe, mà người tôi cứ nảy tưng tưng trên xe, lúc bị dồn về đằng trước, khi bị trượt ra sau. Khoảng hơn một tiếng thì chúng tôi đến trường, tay tôi mỏi nhừ vì dọc đường phải bám cho chặt, không có xe xóc sẽ bị hất xuống đường mất. Từ con đường nhỏ và dốc hơn để vào trường nằm trên đỉnh của một quả đồi, từng tốp em học sinh đang trên đường đến trường đã hân hoan chào đón chúng tôi, chào ran cả một lối vào.

Ra tận cửa đón chúng tôi là thầy hiệu trưởng với vóc người nhỏ gầy nhưng đôi mắt và giọng nói thật hiền từ và thân thiện. Việc đầu tiên đó là thầy đưa cho chúng tôi một "chai nước suối La vie" để "nhấm thử". Nước thì mát, nhưng sao mà mặn chát? Thầy nói đó là nước biển. Điều này, khiến chúng tôi rất ngạc nhiên, nhưng khi được giải thích thì chúng tôi đã hiểu và rất cảm kích tấm lòng của thầy. Nếu bạn hiểu, muối đối với bà con dân tộc sống ở các vùng miền núi quý hơn vàng, thì bạn sẽ hiểu đó là việc thể hiện lòng mến khách và trân trọng của thầy dành cho chúng tôi. Mới lần đầu gặp gỡ, vậy mà các thầy cô nói chuyện với chúng tôi gần gũi và thân quen như những người bạn thân lâu ngày không gặp.
 

Thầy hiệu trưởng (hàng cuối, thứ 3 từ trái sang), thầy cô và học sinh nhà trường chụp ảnh lưu niệm cùng đoàn

Khi tiếng trống trường vang lên, các em nhanh chóng tập trung ở sân trường. Chúng tôi bước vào sân trường trong ánh mắt tò mò nhưng hân hoan của các em học sinh. Sau màn giới thiệu các thành viên trong đoàn, cô Dương Lệ Nga vẫn như thường lệ lại là người khiến các em học sinh cười nghiêng ngả. Các em rất vui thích khi cô còn giao lưu hỏi chuyện các em bằng tiếng Thái.
 

Cô Nga đang trò chuyện với các em tại sân trường

Sau các trò chơi sôi động, với điệu múa sạp, múa Thái, đoàn chúng tôi đã tặng sách cho các em. Đó là những cuốn sách hay, bao gồm sách nuôi dưỡng tâm hồn, phong cách sống, kỹ năng mềm, tâm lý tuổi mới lớn, giáo dục giới tính học đường, khoa học phổ thông và nhiều truyện cổ tích và truyện hay cho thiếu nhi.
 

Các em học sinh đón nhận sách từ chương trình BnF

Ngày chúng tôi tới thăm trường cũng là ngày đặc biệt đối với 5 em học sinh của nhà trường, khi các em có ngày sinh nhật trùng vào ngày hôm đó. Đoàn chúng tôi đã tặng cho mỗi em một cuốn sổ nhỏ và cây bút cùng với lời chúc mừng sinh nhật. Với các em, điều này hết sức bất ngờ vì các em chưa bao giờ được nhận lời chúc mừng sinh nhật, có em khi được gọi tên còn không biết hôm nay là sinh nhật của mình. Sổ và bút cũng dùng để tặng cho các em học sinh có thành tích học tập tốt của năm học vừa qua.
 

Năm em học sinh nhận quà sinh nhật từ thành viên của nhóm "Sách và những người bạn"

Thật tình cờ, khi chúng tôi đến thăm trường đúng vào ngày lễ trồng cây của các em. Cả đoàn hăm hở cùng các em đến chỗ trồng cây. Khi nhìn đất đồi khô vàng và sỏi đá, tôi cầu mong những cây nhỏ này sẽ bám rễ và vươn cao. Việc trồng cây trên những đỉnh đồi không những giúp cho thêm bóng mát, mà quan trọng hơn, chúng sẽ giúp giữ nước sau mỗi mùa mưa lũ, chống sói mòn và lũ quét. Đặc biệt, khi hiện trạng chặt phá rừng bừa bãi rất phổ biến, thì việc nhà trường khuyến khích các em trồng và bảo vệ cây là rất quan trọng và ý nghĩa.
 

Hồ Anh Vũ cùng thầy hiệu trưởng tham gia trồng cây với các em. Phía xa là lá cờ tổ quốc của UBND xã, sát gần với biên giới Việt-Lào
 
Trồng xong cây, tôi vào phòng ký túc của các em để trò chuyện. Các bạn nữ rất xinh xắn, hồn nhiên và vô cùng nhút nhát. Cứ nói được vài câu, các em lại quay mặt đi xấu hổ. Các em nữ khối 9 có vẻ bạo dạn hơn, em Diện, Boong, Huân kéo tôi vào phòng và mặc cho tôi xứa cóm, váy và cuốn cho tôi chiếc khăn piêu thêu hoa văn sặc sỡ mà các em đã tặng tôi. Các bạn nhỏ khác thì vây kín xung quanh, trầm trồ khen và cười khúc khích. Không khí thật giản dị và thân thương tình chị em.
 

Tôi trong trang phục của người dân tộc Thái chụp ảnh lưu niệm cùng các em

Khi cơn dông kéo mây đen đầy trời, cô Nga và thầy cô lo sợ chúng tôi sẽ không trở về được vì đường sẽ rất trơn và khó đi, nên vội vã giục chúng tôi lên xe quay trở ra. Mọi việc chuyển biến quá nhanh, khi tôi cất tiếng chào thì các em gái đều bưng mặt khóc, có em thì chạy vào trong phòng để giấu giọt nước mắt của mình. Điều này khiến tôi không cầm được nước mắt, nhất là khi các em nói "chị ơi, chị ở lại với chúng em, mai hãy về", "chị ơi, chị lại quay trở lại với chúng em chị nhé", "bao giờ chị về nữa???". Nhìn chị em chúng tôi bịn rịn chia tay, các thầy cô cũng không giấu nổi giọt nước mắt của mình, các bạn học sinh nam cũng yên lặng, khác hẳn với cái xù xì, nghịch gợm trước đó.
 

Cô Nga và học sinh của trường PTDTBT Phiêng Pằn, Sơn La

Tôi chưa biết bao giờ mới có thể quay trở lại, nhưng tôi hứa sẽ liên lạc với các em thường xuyên. Với nhiều em, có lẽ đây cũng sẽ là lần gặp duy nhất, đặc biệt là đối với các em học sinh lớp 9. Các em sẽ tiếp tục học ở trường cấp 3, nhưng với nhiều em ngày tổng kết năm học năm nay sẽ là ngày cuối cùng các em được tới trường, được vui cười cùng chúng bạn, được nghe lời giảng dạy của thầy cô.
 
Hãy cho tuổi thơ của các em thêm ngọt ngào, tươi sáng

Mười năm tuổi, lứa tuổi đẹp như trăng rằm, lứa tuổi mà các em được hồn nhiên như cây cỏ của núi rừng. Nhưng mười năm tuổi cũng là thời điểm nhiều em phải rời xa mái trường thân yêu, sẵn sàng cho cuộc sống mới của mình, ở đó các em là người gánh vác trách nhiệm làm cha làm mẹ từ rất sớm. Điều này khiến tôi không khỏi lo ngại. Tôi biết sẽ không dễ dàng để thuyết phục được bố mẹ của các em cho các em tiếp tục đi học. Nhưng tôi kỳ vọng thế hệ con cái của các em sẽ được đi học đầy đủ hơn.
 

Có gì ngọt ngào hơn nụ cười và ánh mắt của trẻ thơ?

Tiếng ve kêu gọi hè năm nay không còn rộn rã, bởi những quyến luyến mến thương với thày cô và mái trường khiến nhiều học sinh lớp 9 nhỏ lệ. Nhưng tiếng ve cũng râm ran thúc giục tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn nữa cho những chuyến đi thăm và tặng sách cho các em nhỏ vùng cao. Tôi mong rằng, bạn bè tôi và nhiều người khác nữa sẽ dành chút thời gian để trực tiếp đến thăm các em nhỏ ở những miền xa xôi. Ở đó, các em rất thiếu thốn tình cảm, và rất mong được đón nhận thương yêu…
 
 Thông tin thêm về chương trình "Sách và những người bạn"


 

Chi tiết xem thêm tại: http://sividuc.org/news/Sach-va-nhung-nguoi-ban/Son-La-ngay-tro-lai-15554.html

Tổ chức tọa đàm vận động đưa tiếng Việt vào trường phổ thông tại Berlin

Cộng đồng người Việt ở Đức tự hào về thành tích học tập của con em mình ở trường phổ thông Đức với tỷ lệ học Gymnasium cao. Tuy nhiên việc dạy tiếng Việt cho các thế hệ nối tiếp là mong muốn và nỗi trăn trở của nhiều bà con trong cộng đồng. Nắm bắt được nguyện vọng của bà con và nhận thức được ý nghĩa và tầm quan trọng của việc dạy tiếng Việt cho các thế hệ nối tiếp của cộng đồng người Việt ở nước ngoài, ĐSQ Việt Nam tại Đức đặc biệt quan tâm thúc đẩy việc đưa tiếng Việt vào giảng dạy trong nhà trường phổ thông của Đức như một ngoại ngữ.

Đối với thủ đô Berlin, đây là một quá trình không dễ dàng nên phương án lựa chọn là bước đầu vận động ở một số quận đông người Việt và có điều kiện khả thi.

 

Khách mời dự buổi tọa đàm về phía Đức có đại diện chính quyền quận Lichtenberg, hiệu trưởng một số trường thuộc quận Lichtenberg và Marzahn. Về phía cộng đồng có đại diện một số hội đoàn như Liên hiệp người Việt, Hội người Việt Berlin – Brandenburg, trường Sao Mai cũng như một số giáo viên đang dạy tiếng Việt ở Berlin và một số chuyên gia giáo dục.

Ông Bùi Ngọc Toàn: Nhiều học sinh Việt Nam ở Đức mong muốn được học tiếng Việt

Thay mặt Đại sứ, ông Bùi Ngọc Toàn, Tham tán công sứ ĐSQ trình bày lý do và mục tiêu buổi tọa đàm. Hiện nay có nhiều người Việt sinh sống ở Berlin, đặc biệt là tập trung đông ở quận Lichtenberg và Marzahn. Nhiều học sinh Việt Nam hoặc có nguồn gốc nhập cư từ Việt Nam (sau đây gọi chung là gốc Việt) mong muốn được học tiếng Việt. ĐSQ Việt Nam mong muốn tiếng Việt được công nhận và dạy trong các trường phổ thông ở Berlin như một ngoại ngữ, trước hết là ở các trường có đông học sinh Việt Nam và gốc Việt. Cuộc tọa đàm nhằm thảo luận bước đầu về những biện pháp và sáng kiến nhằm đạt mục tiêu nêu trên.

TS Nguyễn Phúc Hiền: Tiếng Việt đóng vai trò quan trọng trong việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, góp phần phát triển quan hệ Đức – Việt

TS Nguyễn Phúc Hiền, Bí thư thứ nhất ĐSQ, trưởng Bộ phận quản lý lưu học sinh điều phối thảo luận, đã trình bày thực trạng việc dạy tiếng Việt ở Berlin cũng như khẳng định tầm quan trọng của việc dạy tiếng Việt cho các thế hệ nối tiếp. Hiện nay ở Berlin có khoảng 2.000 học sinh Việt Nam và gốc Việt theo học ở các trường phổ thông. Tiếng Việt chưa được đưa vào nhà trường. Hiện nay có một số lớp dạy tiếng Việt cho các cháu trong các hiệp hội của cộng đồng. Tuy nhiên các lớp học này chủ yếu tổ chức vào cuối tuần và chỉ thu hút được một bộ phận học sinh. Việc dạy tiếng Việt cho các thế hệ nối tiếp đóng vai trò quan trọng trong việc giữ gìn bản sắc văn hóa của dân tộc, tăng cường sự hiểu biết giữa các thế hệ trong gia đình. Mặt khác khi nắm vững tiếng Việt thì chính các cháu sau này cũng có thêm cơ hội tìm việc làm và góp phần phát triển quan hệ Đức – Việt.
 

Bà C. Emmrich, Phó quận trưởng quận Lichtenberg bày tỏ sự ủng hộ lời kêu gọi của ĐSQ và đề xuất một Pilotprojekt (dự án thí điểm) và sẽ đưa sáng kiến này thảo luận ở chính quyền quận.
 

Ông Schmidt-Ihnen, hiệu trưởng trường Barnim-Gymnasium ở quận Lichtenberg-Hohenschönhausen thông báo rằng ở trường này hiện có 159 học sinh có gốc Việt và dự kiến từ năm học 2014-2015 sẽ đưa tiếng Việt vào chương trình dạy học chính quy với tư cách môn ngoại ngữ thứ 3, môn tự chọn bắt buộc cho học sinh. Vấn đề cần giải quyết là tìm giáo viên, xây dựng chương trình và sự đồng ý của Senat thành phố Berlin.

Bà C. Emmrich (ở giữa) và ông Schmidt-Ihnen (bên trái)

Ông Wolfgang Nötzler hiệu trưởng trường Rudolf-Virchow-Oberschule ở quận Marzahn cho biết ở trường này có 37 học sinh gốc Việt. Với lượng học sinh không lớn, việc đưa tiếng Việt vào với tư cách môn học tự chọn không bắt buộc trong giờ ngoại khóa (AG - Arbeitsgemeinschaft) là có thể.

Dr. Peter Hübner, chuyên gia giáo dục, nguyên cán bộ Bộ giáo dục Berlin ủng hộ việc đưa tiếng Việt vào trường phổ thông và chia sẻ những yếu tố quan trọng khi Bộ giáo dục xem xét công nhận một môn ngoại ngữ trong trường phổ thông là: Số lượng học sinh có nhu cầu học môn đó, lực lượng giáo viên, chương trình, tài liệu và tài chính. Việc dạy học trong trường là do nhà nước cung cấp tài chính.

 

Prof. Dr. Lulei Chủ tịch ban tư vấn Hội Đức Việt nhấn mạnh ý nghĩa của việc dạy tiếng Việt cho các thế hệ nối tiếp của cộng đồng người Việt trong việc tiếp tục phát triển quan hệ Đức Việt.

Dr. Peter Hübner (bên trái), ông Wolfgang Nötzler (ở giữa), Prof. Dr. Lulei (bên phải)

Đại diện các hội đoàn, các giáo viên tiếng Việt đều khẳng định nhu cầu học tiếng Việt của con em trong cộng đồng và bày tỏ mong muốn tiếng Việt được dạy trong trường phổ thông ở Berlin.  

Cuộc tọa đàm diễn ra sôi nổi và đã đạt nhiều kết quả tích cực. Các thành viên đều nhất trí một mục tiêu gần là một dự án thí điểm việc dạy tiếng Việt ở một số trường phổ thông Berlin, trước hết ở các quận có nhiều người Việt như Lichtenberg và Marzahn. Cho đến nay có một vài bang ở Đức, tiếng Việt đã được dạy ở một số trường phổ thông như ở Sachsen hay Brandenburg. Tuy nhiên để có một dự án khả thi ở Berlin thì còn nhiều việc cần làm và những vấn đề cần giải quyết.

 

Về vấn đề giáo viên, hiện nay ở Đức không có ngành đào tạo giáo viên tiếng Việt, nhưng có nhiều người Việt đang sống ở Đức có bằng tốt nghiệp đại học sư phạm hoặc các ngành khác, nhiều sinh viên Việt Nam tốt nghiệp đại học ở Đức. Lực lượng này nếu được bồi dưỡng thích hợp về khoa học giáo dục, lý luận và phuơng pháp dạy học thì có thể được phép dạy tiếng Việt ở trường phổ thông. Một số đã có kinh nghiệm dạy tiếng Việt trong các cơ sở dạy tiếng Việt ở Đức.
 

Trong chuyến thăm và làm việc của Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận ở Đức vừa qua, Đại sứ quán đã đề nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo ủng hộ về mặt chuyên môn như xây dựng bộ chuẩn năng lực tiếng Việt như một ngoại ngữ theo mô hình chuẩn năng lực của châu Âu, cũng như hoàn thiện hoặc biên soạn mới bộ sách giáo khoa tiếng Việt dành cho học sinh ở nước ngoài. Những tài liệu được soạn từ Việt nam sẽ làm phong phú thêm nguồn tài liệu tham khảo hiện có, trong khi chưa có tài liệu phù hợp được soạn thảo ở Đức.

Để tiến hành vận động đưa tiếng Việt vào trường phổ thông Berlin, trong thời gian qua dưới sự quan tâm chỉ đạo của Đại sứ Nguyễn Thị Hoàng Anh, TS Nguyễn Phúc Hiền đã có những hoạt động tìm hiểu vấn đề một cách khoa học và đã thành lập nhóm làm việc tự nguyện (mang tính tạm thời và không có thù lao). Nhóm này bên cạnh việc tư vấn các biện pháp, đã tổng hợp một danh mục (chưa đầy đủ) những giáo viên đang dạy tiếng Việt ở Berlin, danh mục các tài liệu có thể sử dụng trong dạy tiếng Việt. Các danh mục này chỉ được sử dụng như một nguồn thông tin làm minh chứng cho tính khả thi của một dự án thí điểm. 

Việc hỗ trợ về mặt ngoại giao của ĐSQ có ý nghĩa rất lớn. Hy vọng đây sẽ là một sự khởi đầu lạc quan cho việc đưa tiếng Việt vào trường phổ thông ở Berlin. Tuy nhiên để việc vận động đưa tiếng Việt vào trường phổ thông có hiệu quả thì vai trò của các hội đoàn và phụ huynh học sinh đặc biệt quan trọng. Trước khi quyết định việc đưa tiếng Việt vào trường phổ thông thì các trường sẽ khảo sát nhu cầu của học sinh.  Chúng ta nên động viên con em nhận thức được ý nghĩa của việc học tiếng mẹ đẻ để đăng ký hoặc chủ động đề xuất nguyện vọng học tiếng Việt, tích cực tham gia, tạo ra một phong trào học tập và gìn giữ tiếng Việt cũng như văn hóa Việt trong các thế hệ nối tiếp của cộng đồng. Ở các trường có nhiều học sinh Việt và gốc Việt, các phụ huynh nên thành lập hội phụ huynh hoặc ban liên lạc để có thể thảo luận về việc chủ động đề nghị nhà trường đưa tiếng Việt vào chương trình như một ngoại ngữ chính khóa, chẳng hạn ngoại ngữ 3, mức độ thấp hơn là môn ngoại khóa (AG). Điều này có nhiều lợi ích cho con em chúng ta.

Những đóng góp tiếp theo cho việc vận động đưa tiếng Việt vào trường phổ thông ở Berlin có thể gửi về các địa chỉ sau:

1. Dr. Nguyễn Phúc Hiền, Bí thư thứ nhất ĐSQ

    Tel./Fax 030/29771443

     E-mail: phuchienth@gmail.com

2. Dr. Nguyễn Văn Cường

    Tel/Fax: 030/51067652

     E-mail: vancuong@uni-potsdam.de


Chi tiết xem thêm tại: http://sividuc.org/news/Tin-tuc/To-chuc-toa-dam-van-dong-dua-tieng-Viet-vao-truong-pho-thong-tai-Berlin-15552.html

Giám khảo AliG: Nhà báo Quang Chí - Tâm huyết với sinh viên Việt tại Đức

Nhà báo - Nhiếp ảnh gia Quang Chí tên thật là Vũ Quang Chí, hiện sinh sống và làm việc tại Berlin. Anh được cơ quan truyền thông của Đức cấp thẻ Phóng viên quốc tế và thẻ nhà báo Đức. Quang Chí là cộng tác viên của nhiều tờ báo cộng đồng người Việt tại Đức như NguoiViet.de, Tuần Tin tức, Thế giới trẻ… và các tờ báo lớn của Việt nam như Tiền Phong, Thế Giới Ảnh, Phật tử Việt nam. Ngoài làm báo, anh còn hoạt động ở Câu lạc bộ nhiếp ảnh VietFotos tại Berlin và tham gia nhiều cuộc triển lãm ảnh tại Berlin, Brandenburg...

Quang Chí là người tâm huyết với các hoạt động của cộng đồng người Việt tại Đức. Đối với sinh viên, anh dành tình cảm đặc biệt của một người người anh, người bạn đồng hành, luôn ủng hộ và giúp đỡ hết mình. Hầu hết các sự kiện và những bước ngoặt của Hội Sinh viên Berlin - Potsdam và Hội Sinh viên Việt Nam tại CHLB Đức đều có dấu ấn của Quang Chí. Cuộc thi "Sắc màu cuộc sống 2013 - A little Germany" lần này lại hân hạnh được anh nhận lời trở thành người cầm cân nảy mực.

Trong nhiếp ảnh của Quang Chí chứa đựng tình cảm nồng nhiệt với phong cảnh và con người nước Đức, đặc biệt là Berlin. Những khoảnh khắc thiên nhiên đẹp, nhịp sống thường nhật, nét độc đáo của những lễ hội hay những xúc cảm trên từng khuôn mặt, từng ánh mắt, nụ cười… Xem ảnh Quang Chí, ta không những có thể thấy cuộc sống hiện lên sinh động muôn màu muôn vẻ, mà còn cảm nhận tình yêu đối với đất và người nơi anh gắn bó.

Nhiếp ảnh gia - nhà báo Quang Chí (người đứng giữa)


Giới thiệu hình ảnh Việt Nam với bạn bè quốc tế, tại triển lãm ảnh chung với NAG Phạm Mạnh Cường tại Lichenberg, Berlin







Những gương mặt lễ hội rạng rỡ


Những nhành lá cuối thu


Thu Berlin


Đôi tình nhân hạnh phúc làm cho khu vườn xuân Berlin trở nên ấm áp






Praha rực rỡ tráng lệ về đêm


Những ngày tuyết khắc nghiệt nhất mùa đông năm nay, tại biên giới Đức - Séc


Cuộc thi ảnh ''Sắc màu cuộc sống 2013 - A little Germany'' bắt đầu nhận ảnh từ ngày 01.05.2013 và mở vote vào ngày 15.05.2013 để chọn các tác phẩm xuất sắc lọt vào vòng 2. Tại vòng 2, các bức ảnh sẽ được đánh giá bởi các giám khảo uy tín. Chi tiết xin truy cập: http://www.sividuc.org/alig.html.


Chi tiết xem thêm tại: http://sividuc.org/news/A-little-Germany/Giam-khao-AliG-Nha-bao-Quang-Chi-Tam-huyet-voi-sinh-vien-Viet-tai-Duc-15551.html

Hội thảo dành cho chuyên gia Việt Nam về nước làm việc

Trong 3 ngày từ 28/6 tới 30/6/2013, GIZ tổ chức Hội thảo dành riêng cho các chuyên gia Việt Nam muốn trở về nước làm việc theo chương trình Di cư và Phát triển. Hội thảo tổ chức tại thành phố Heidelberg. Chi phí đi lại và ăn ở sẽ do GIZ chi trả. Do nguồn kinh phí có hạn nên ưu tiên những chuyên gia có khả năng làm việc trong các lĩnh vực y tế, môi trường, phát triển kinh tế bền vững. Đăng ký qua Email return@cimonline.de.

Chi tiết về chương trình hội thảo:

Thema Seminar für Rückkehrinteressierte aus Vietnam (bitte Anmeldung per E-Mail)
Datum 28.06.2013 - 30.06.2013
Beschreibung Seminar für Staatsangehörige aus Vietnam mit Interesse an einer Rückkehr ins Heimatland. Themen: Rückkehr und Berufseinstieg im Heimatland, Fördermöglichkeiten für die Rückkehr, Beratung und Bewerbungstipps. Das Seminar ist kostenlos. Unsere Beraterin für Rückkehrende Fachkräfte wird das Seminar gemeinsam mit CIM auf Deutsch und in der jeweiligen Landessprache anbieten. Bei Interesse melden Sie sich per E-Mail (return@cimonline.de) mit einem CV an. Wenn Sie schon beim Programm Rückkehrende Fachkräfte angemeldet sind, teilen Sie uns bitte Ihre Bewerbernummer mit. Wenn nicht, registrieren Sie sich bitte noch online.
Veranstaltungsort / Land Heidelberg, Deutschland
 Veranstalter Centrum für internationale Migration und Entwicklung (CIM)
Straße Mendelssohnstr. 75-77
PLZ / Ort 60325 Frankfurt
       
 
Thông tin về chương trình Di cư và phát triển:

Tiền thân là Chương trình Hỗ trợ Hồi hương, là một chương trình của Bộ Hợp tác và Phát triển Kinh tế Đức ủy thác cho Trung tâm Di trú Quốc tế và Phát triển CIM thực hiện, với mục tiêu hỗ trợ chuyển giao tri thức cho các nước đang phát triển. Thông tin chi tiết trong file đính kèm và trên trang web www.cimonline.de.



Hiện tại Chương trình được tiến hành ở Việt Nam với sự hợp tác của văn phòng đại diện của Tổ chức hợp tác Quốc tế Đức (GIZ) tại Hà Nội. Các trọng tâm hoạt động của chúng tôi tại Việt Nam bao gồm:

- Hỗ trợ chuyên gia Việt Nam được đào tạo và/hoặc có kinh nghiệm làm việc chuyên môn tại Đức trong một thời hạn nhất định khi họ trở về quê hương làm việc. Những chuyên gia làm việc tại các vị trí quan trọng có khả năng đóng góp tích cực cho sự phát triển của Việt Nam còn có thể được nhận hỗ trợ tài chính trong một thời gian nhất định.
- Hỗ trợ các Hội Việt Kiều tại Đức trong việc thực hiện các dự án phát triển hỗ trợ cộng đồng tại Việt Nam, bao gồm cả tư vấn thông tin và hỗ trợ tài chính
- Hỗ trợ các tổ chức và doanh nghiệp Đức có nhu cầu tuyển dụng lao động Việt Nam sang Đức

Trong 30 năm hoạt động Chương trình của chúng tôi đã hỗ trợ cho rất nhiều người Việt Nam, chỉ tính riêng từ năm 2010 trở lại đây chúng tôi đã hỗ trợ cho 180 chuyên gia trở về làm việc trong các Viện nghiên cứu, trường đại học, doanh nghiệp nhà nước và tư nhân cũng như các tổ chức phi chính phủ tại Việt Nam.

Download flyer bằng tiếng Anh và tiếng Đức

Chi tiết xem thêm tại: http://sividuc.org/news/Thong-tin-hoi-thao/Hoi-thao-danh-cho-chuyen-gia-Viet-Nam-ve-nuoc-lam-viec-15550.html

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

ĐH Việt Đức: Tuyển sinh cao học cấp bằng CHLB Đức

Cựu thủ tướng Đức Gerhard Schroeder trao bằng tốt nghiệp cho sinh viên cao học ĐH Việt – Đức
Cựu thủ tướng Đức Gerhard Schroeder trao bằng tốt nghiệp cho sinh viên cao học ĐH Việt – Đức

Toàn bộ chương trình do các giáo sư Đức giảng dạy bằng tiếng Anh. Sinh viên tốt nghiệp nhận bằng thạc sĩ của CHLB. Ngoài ra, sinh viên được hỗ trợ tài chính của các công ty, tổ chức Đức để học tập hoặc thực tập tại CHLB Đức, có lợi thế tìm được việc làm tại các công ty đa quốc gia, đặc biệt là các công ty Đức. Các sinh viên định hướng nghiên cứu có thể học tiếp bậc tiến sĩ tại ĐH Việt Đức hoặc tại CHLB Đức.

Cung cấp các ngành bậc cao học có nhu cầu nhân lực cao tại Việt Nam
Chương trình Thạc sĩ Global Production Engineering and Management, hợp tác với ĐH Kỹ thuật Tổng hợp Berlin, cung cấp cho học viên các năng lực trong ngành kỹ thuật, các quy trình và công cụ sản xuất, mô hình hóa, đảm bảo chất lượng, đánh giá lợi ích kinh tế cũng như khả năng học tập suốt đời trong bối cảnh kiến thức thay đổi nhanh chóng. Chương trình chuẩn bị cho học viên có được những sáng kiến kỹ thuật có hệ thống và sáng tạo, kết hợp với sự quản lý hiệu quả trong công nghiệp. Năng lực của học viên sẽ có được thông qua sự kết hợp của các nhóm mô-đun môn học: Sản xuất, Kỹ thuật, Quản lý, Truyền thông, Dự án, Thực tập. Chương trình này đáp ứng nhu cầu về nhân lực quản lý sản xuất cao cấp khi Việt Nam đang đẩy mạnh công nghiệp hóa và phát triển các ngành sản xuất hàng hóa giá trị cao.
 
Giao thông và vận tải là một trong những nhân tố chủ chốt để phát triển kinh tế bền vững và có nhu cầu nhân lực lớn ở Việt Nam. Việc tổ chức một hệ thống vận tải đòi hỏi các kỹ sư giao thông có học vấn rộng về cơ sở hạ tầng (kỹ thuật công chính), quản trị kinh doanh, logistics và cả ứng dụng kỹ thuật. Chương trình Thạc sĩ Giao thông Vận tải (trọng tâm là quy hoạch và quản lý giao thông vận tải), hợp tác với ĐH Kỹ thuật Tổng hợp Darmstadt, tiếp cận vấn đề đa chiều như vậy và cung cấp cho học viên các kiến thức đa ngành nêu trên, giúp sinh viên có cơ hội việc làm phong phú ở các nhà cung cấp dịch vụ logistics, các công ty giao thông vận tải, các công ty tư vấn hoặc các cơ quan nhà nước, chính phủ. Hiện cũng có 8 nghiên cứu sinh bậc tiến sĩ tại ĐH Việt Đức trong khuôn khổ chương trình Giao thông Vận tải này.
 
Phát triển đô thị là một đề tài nóng tại Việt Nam. Chương trình Thạc sĩ Phát triển đô thị bền vững, hợp tác với ĐH Kỹ thuật Tổng hợp Darmstadt được thiết kế với cách tiếp cận quản lý đô thị với tầm nhìn về tương lai, tổng hợp các thành tố kỹ thuật, quản lý, sinh thái, kinh tế và xã hội. Sinh viên tốt nghiệp ngành này có thể đảm nhận những vị trí cấp quản lý trong các công ty, tổ chức phát triển đô thị, các dự án bất động sản, các công ty tư vấn quy hoạch đô thị v.v...

Các sinh viên cao học tại ĐH Việt - Đức thực tế đã tìm thấy các cơ hội hấp dẫn trong khi học và sau khi tốt nghiệp
Ở chương trình Thạc sĩ Cơ Điện Tử và Công Nghệ Cảm Biến, sinh viên Võ Thành khóa 2010 hiện đang viết luận văn thạc sĩ trong vòng 6 tháng tại phòng thí nghiệm của trường đại học Karlsruhe, CHLB Đức. Sinh viên Mạch Quang Thành đang làm luận văn thạc sĩ liên quan đến hệ thống điều khiển xe hơi tại Bosch Engineer Center Việt Nam trong thời gian 6 tháng. Sinh viên Cao Đình Điền được công ty Pepperl+Fuchs Germany tài trợ toàn bộ chi phí trong thời gian viết luận văn thạc sĩ tại trụ sở chính của công ty ở Mannheim/Baden-Wuerttemberg, CHLB Đức.
Trong lớp học bậc cao học tại ĐH Việt - Đức
 
Ở chương trình Thạc sĩ Tính toán kỹ thuật và Mô phỏng trên máy tính (Computational Engineering), sinh viên Trần Tuấn Minh khóa 2009 sau khi tốt nghiệp Thạc sĩ đã được nhận làm nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Đức. GS. Meschke thuộc Trung tâm nghiên cứu hợp tác "Interaction Modeling in Mechanized Tunneling" tại Đức cho biết: "Bằng Thạc sĩ về Tính toán Kỹ thuật và Mô phỏng trên Máy tính mở ra cơ hội học tiến sĩ tại Đức cũng như một cơ hội nghề nghiệp đầy triển vọng. Cá nhân tôi thấy rằng, tuyệt đối không có gì khác biệt giữa một bằng cấp học tại Đức và tại ĐH Việt-Đức. Tôi đang liên tục tìm kiếm những nhà khoa học trẻ tài năng và trường ĐH Việt-Đức là nơi tôi có thể tìm thấy họ. Đây là một lý do chính khiến cho tôi nỗ lực hơn nữa tham gia giảng dạy tại ĐH Việt-Đức".
 
Chương trình học bổng hấp dẫn cho tất cả sinh viên
Ngoài mức học phí rất ưu đãi do được chính phủ Việt Nam và Đức hỗ trợ, dựa trên kết quả học tập, 60% tổng số sinh viên cao học sẽ nhận được học bổng trị giá bằng 25%, 50% và 100% mức học phí.
 
Xem thêm thông tin, đăng ký online và đăng ký tham dự ngày hội thông tin tuyển sinh của ĐH Việt-Đức tại: http://www.vgu.edu.vn/vi/dao-tao/bac-cao-hoc/

Chi tiết xem thêm tại: http://sividuc.org/news/Cong-dong-khoa-hoc/DH-Viet-Duc-Tuyen-sinh-cao-hoc-cap-bang-CHLB-Duc-15549.html

Sống sao trên đời cho xứng với yêu thuơng

Tôi biết tới chú lần đầu tiên cách đây chừng ba năm qua lời kể của mẹ nuôi khi bà tình cờ xem một phóng sự về chú trên Đài truyền hình Đức, nhưng lúc đó tôi còn quá trẻ và nghĩ rằng mình còn nhiều việc khác phải quan tâm hơn là tìm hiểu về một người mà mình chưa từng gặp và quen trong quá khứ. Một năm sau đó, trong lúc lang thang trên mạng, tôi được biết cuốn sách viết về cuộc đời chú đã được phát hành và bán rộng rãi ở trên toàn nước Đức nhưng tôi cũng chỉ lướt qua rồi sau đó cũng quên luôn. Nhưng mẹ nuôi của tôi thì vẫn còn rất nhớ. Trong những lần đi dạo cùng nhau, tôi vẫn thường kể cho mẹ nghe về Việt Nam, về sự khác biệt giữa hai nền văn hóa và cả cách hành xử giữa con người với con người, rằng ở Việt Nam những người tật nguyền sẽ không được ưu tiên như ở Đức. Tự nhiên tôi nhớ tới chú và tự hỏi, không biết bây giờ chú ở đâu. Tôi vào mạng và bắt đầu tìm đọc những thông tin về chú, một sự cảm phục nhen nhói ở trong lòng, nhưng tôi không chia sẻ cùng ai, kể cả mẹ. Và mọi việc có thể sẽ đi vào quên lãng nếu như tôi không tình cờ gặp chú trong một quán cafe trong một chiều tháng bảy nồng nàn mùi nắng…

Tác giả bài viết (bên trái) và chú Nguyễn Phong Điền (ảnh do tác giả cung cấp)

Chúng tôi ngồi đối diện nhau trong Campus Suite và bắt đầu cuộc trò chuyện bằng những lời hỏi thăm thân mật. Nụ cười lạc quan và sự lạc quan của một người ngồi trên xe lăn nhưng vẫn có thể làm chủ cuộc sống đã để lại cho tôi một ấn tượng mạnh mẽ, bởi tôi biết không phải ai cũng có đủ nghị lực để làm được điều đó. Nhìn gương mặt của người đàn ông sắp đi qua năm mươi mùa xuân cuộc sống mà vẫn rạng ngời nhiệt huyết, không hiểu sao tôi lại tưởng tượng ra „cậu bé Điền" ngày nào khi còn nguyên vẹn đôi chân và tự hỏi nếu chiến tranh không xảy ra thì Nguyễn Phong Điền của ngày hôm nay có hạnh phúc hơn không. Dường như đọc được một phần suy nghĩ của tôi, chú nhẹ nhàng nói: „Cuộc đời chú có khó khăn hơn một chút so với những người khác, nhưng không mất mát. Chú biết ơn cuộc đời này vẫn còn quá tốt đẹp với chú. Chú không thể làm được những việc như con, nhưng chú cũng vẫn có thể làm được những việc khác để giúp ích cho đời. Chú không lấy hạnh phúc của người khác để làm chuẩn mực hạnh phúc cho mình". Rồi sau đó chủ bắt đầu kể cho tôi và N nghe những năm tháng từng sống dưới bầu trời nước Đức và kỉ niệm tuổi thơ ngọt ngào bên những người bạn mà giờ đây không còn nữa. Chiến tranh đã lấy đi của chú một người cha thân yêu và đôi chân lành lặn, sau bảy năm điều trị ở Đức, chú trở về Việt Nam năm 1974 khi đã là cậu bé mười hai tuổi và nhìn đất nước mình với đôi mắt lạ xa. Chú bắt đầu phải học lại mọi thứ từ đầu, kể cả tiếng Việt và sau này cũng không được tới trường như bao bạn bè cùng trang lứa khác. Trong đôi mắt còn chứa một phần nỗi buồn sâu thăm thẳm, chú nhìn tôi và nói: „ Chiến tranh đã qua rất lâu rồi, nhưng trong suy nghĩ của nhiều người, chỉ những ai ngã xuống dưới chiến trường mới là những người đã cống hiến cho sự hòa bình của đất nước. Điều đó không sai nhưng họ cũng lại quên mất một điều rằng những người như chú cũng đang phải chết từng ngày trong đau đớn và chiến tranh vẫn chưa thực sự kết thúc. Trong cuộc chiến, những nạn nhân là có thật!".

Tôi lặng im và thả trôi những dòng suy nghĩ của mình về miền quá khứ, để rồi nhận ra rằng mình hạnh phúc biết bao khi được sinh ra trong cái nôi của hòa bình và được sống trong tình yêu thương của nhân loại – điều mà chú không có được trọn vẹn. Bởi cuộc sống của một người ngồi trên xe lăn đã khiến chú phải từ bỏ những ước mơ riêng tư của mình, vậy mà đôi khi vẫn không được xã hội thừa nhận. Hay đúng hơn, người ta xem chú là gánh nặng của cuộc sống. Không ít người hỏi chú sống như vậy sao không chết quách cho xong. Những lúc vậy chú chỉ cười và tôi hiểu ra được một điều rằng nếu đối diện với những khổ đau mà chỉ nghĩ đến cái chết thì cuộc đời của họ cũng sẽ kết thúc từ giây phút ấy. Nhưng chú thì khác, đằng sau những nỗi đau vẫn từng đêm cất giấu là một nghị lực sống phi thường, một nhân cách thật đáng để trân trọng. Chúng tôi trò chuyện với nhau về đủ mọi điều trong cuộc sống, về tình yêu, tình bạn, tình người. Chú đặt ra cho tôi những câu hỏi, những tình huống mà tôi không biết phải „xử lý" ra sao rồi thỉnh thoảng chú lại quay sang trêu tôi. Tôi bắt đầu kể cho chú nghe về những trải nghiệm của bản thân, về những con đường tôi đã chọn và đi và những mối quan hệ giữa con người với con người trong cuộc sống. Rằng đôi khi tôi cảm thấy thật bất công khi cái mình trao đi là một tấm lòng nhưng tất cả những gì nhận về chỉ lại là những tổn thương. Ngày xưa, tôi hay khóc vì điều đó lắm. Nhưng bây giờ lớn lên, tôi chỉ cười và chọn cho mình cách tách bản thân mình ra khỏi cuộc sống của những con người đó để tránh đi những nỗi buồn mà họ có thể tiếp tục „gieo" vào trái tim bé nhỏ của mình. Chú cười hiền, nhìn tôi thật lâu rồi bắt đầu kể về cái gọi là sự „công bằng" trong xã hội giữa một người „bình thường" và một người ngồi trên xe lăn. Có đôi khi những lời nói của người ngoài như một mũi dao vô hình cứa vào da thịt chú, nhưng  vượt qua tất cả những điều đó, chú vẫn thấy mình may mắn vì được sống một cuộc đời „còn bình lặng hơn rất nhiều so với những mảnh đời khác". Khi tôi hỏi chú có buồn không khi vẫn có những người dẫm đạp nên nỗi đau của chú, chú nói: „Chú vẫn yêu thương được những người đã làm tổn thương chú, vì chú biết những hiểu biết trong họ còn chưa đủ. Nếu chú không ngồi trên xe lăn, nếu chú có một cuộc sống bình thường như các con thì có lẽ chú cũng sẽ không có được những trải nghiệm như thế này!".

Phố ngoài kia đã bắt đầu lên đèn, những bước chân cũng không còn hối hả. Chúng tôi vẫn ngồi đó và tiếp nối những câu chuyện của mình với những chủ đề về giới trẻ, chiến tranh , lòng yêu nước. Như chợt nhớ ra điều gì, tôi hỏi chú: „Tại sao chú nghĩ là chỉ có người Đức mới biết tới chú, khi mà chú thực sự là một niềm tự hào của Việt Nam đấy chứ!". Vẫn nụ cười ấy, chú ân cần giải đáp tất cả những thắc mắc của tôi, rằng cuốn sách này viết dành cho người Đức nhiều hơn người Việt, rằng đó là tiếng của không chỉ của riêng chú mà còn là của những nạn nhân thời cuộc. Rằng chú vẫn mơ về nước Đức, nhưng tình yêu dành cho Việt Nam thì vẫn mãi vẹn nguyên bởi „nếu chú không yêu dân tộc mình thì chú sẽ không bao giờ phải khóc. Chú giữ trong lòng cho riêng chú và tìm cách giúp đỡ những người cùng chung dòng máu quê hương bằng những việc làm thiết thực, như dẫn người ta vào bệnh viện, phiên dịch cho họ…Nếu chú không thương thì chú đã không làm. Lòng yêu nước, nếu chỉ nói không thôi thì cũng như thỏi son môi, tô lên hôm nay thì ngày hôm sau cũng sẽ nhạt…". Sống mũi tôi cay xè, nhưng ơn trời giọt nước mắt không rơi. Tôi không muốn yếu đuối trước hai người đàn ông đang ngồi cạnh mình  lúc này, nhưng cũng nhân cơ hội này để nói hết với chú những điều tôi từng nghĩ. Chú đã dạy tôi những bài học sâu sắc trong cuộc sống, tôi biết và hiểu nhiều hơn về cuộc sống của một người ngồi trên xe lăn và tôi biết thông cảm hơn với những người đã, đang là những nạn nhân của xã hội và quan trọng hơn cả, từ bây giờ tôi sẽ cố gắng đặt mình vào vị trí của người khác nhiều hơn, vì chỉ khi nào tôi làm được điều đó, tôi mới thấu hiểu được tất cả những gì mà khi còn trẻ, tôi đã vô tình quên để tâm…

Hamburg vào đêm bắt đầu se se lạnh. Tôi ngước mặt lên bầu trời, hít thật sâu làn gió mùa hạ, mỉm cười và thầm cám ơn cuộc đời đã ưu ái cho tôi quá nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống. Cảm ơn duyên phận đã cho tôi được gặp và trò chuyện với những người như chú, để tự dặn mình phải sống sao cho tốt và hướng thiện hơn. Cảm ơn chú – người đàn ông ngồi trên xe lăn mà tôi cảm phục nhất trên đời!

 

„Immer noch träume ich von Deutschland" ( Tôi vẫn luôn mơ về nước Đức) là cuốn sách được Bruni Prasske – một nhà báo Đức, viết về Nguyễn Phong Điền – một người đàn ông ngồi trên xe lăn với một nụ cười quyến rũ hệt như Jackie Chan mà cô đã tình cờ quen khi về Việt Nam du lịch. Số phận của một „cậu bé" đã mất đi đôi chân trong cuộc chiến tranh Việt Nam và lớn lên ở Hamburg, để rồi sau đó lại phải trở về với „xứ lạ quê hương" đã không để yên trái tim cô nhà báo Bruni Prasske. Họ đã quyết định cùng nhau thực hiện một chuyến đi khá mạo hiểm và khám phá mảnh đất quê hương vẫn còn xa lạ với Điền…


Chi tiết xem thêm tại: http://sividuc.org/news/Ban-doc-viet/Song-sao-tren-doi-cho-xung-voi-yeu-thuong-15548.html